Wednesday, October 26, 2011

Tấm danh thiếp của người hàng xóm.

Tiếng chuông ngân dài, tôi chạy từ trong bếp ra phòng khách mở cửa. Không hiểu ai bấm chuông? Hôm nay là ngày đầu tiên tôi chuyển đến ngôi nhà này, không quen ai ở đây cả. Tôi nhìn chiếc quần ngố với chiếc áo phông có mấy vết bẩn từ mấy thùng đồ đạc. “ Thôi kệ, chuyển nhà mà.”

Cửa mở, ngoài cửa là một thiếu phụ trẻ, xinh đẹp, mang thai, tay dắt một cô bé rất xinh xắn khoảng 2 tuổi, tự giới thiệu là hàng xóm của tôi, muốn hỏi tên, chúc mừng chúng tôi chuyển tới nhà mới. Cô bé nhảy choi choi, nói liên tục, hỏi rất nhiều. Người mẹ đưa tôi một tấm danh thiếp và nói nếu cần giúp gì thì cứ nói với cô ấy, rồi nói sẽ không làm phiền nữa, để chúng tôi tiếp tục dọn dẹp nhà cửa đang ngổn ngang những thùng đồ.

Đóng cửa rồi, tôi mới đọc tấm danh thiếp. Lần đầu tiên, tôi thấy một tấm danh thiếp thế này:

Heather Smith
Người nội trợ

Mẹ của Emily và vợ của Steve.

Email: xxx@gmail.com
Số di đông: xxxxx

Cầm tấm danh thiếp, tôi ngồi xuống đi văng, quên cả việc dọn nhà.
Tôi cứ ngồi và ngẫm nghĩ.

Tôi nghĩ về một mẩu đối thoại hay gặp ở giai đoạn trước khi sinh con.


- Bạn làm gì?
- Tôi ở nhà nội trợ và trông con.
- Oh….

Một khoảng im lặng ngượng ngùng, tôi đỏ mặt, cảm tưởng như ý nghĩ của mình bị người đàn bà đối diện nhìn thấu. “ Ở nhà nội trợ, trông con”. Tôi chưa bao giờ nghĩ đó là một công việc. Với những người phụ nữ ở nhà này, tôi có rất ít sự kính trọng. Nếu người đối diện nói “ Tôi là bác sĩ.” “Tôi là giáo viên”. “ Tôi là nhà báo” “Tôi là diễn viên” , thì thái độ của tôi đã khác. Tôi cứ nghĩ, ở nhà thì nghĩa là chẳng làm gì, sống nhờ chồng, chẳng có gì đáng quan tâm. Ở nhà thì ai mà chả ở được, đi làm mới khó. Đi làm với những công việc căng thẳng, với sự tranh giành, đấu đá, kèn cựa trong cơ quan mới khó. Với những người đàn bà này, tôi cười ngoài mặt nhưng trong bụng có ý coi thường.

Tôi hay đọc tiểu sử của những người đàn ông nổi tiếng, thường có thêm dòng chữ, x con , vợ là một người nội trợ. A ha, đối với tôi, dòng tiểu sử này có nghĩa là vợ chả làm gì cả, lấy được ông chồng giầu rồi ở nhà chơi rong, dựa chồng, không chịu cố gắng đi làm. Thấy có đứa bạn nào nghỉ ở nhà trông con, thế nào tôi cũng nói : “Sướng thế còn gì, không phải đi làm.”

Cho đến khi có con, tôi mới nhận ra rằng có cả một thế giới mà tôi không biết tới trước đây và tôi đã sai thế nào.

Tôi quay cuồng từ sáng tới tối với con bú, con ngủ, bơm sữa, con đái, con ỉa, con khóc, lại con bú. Tôi thậm chí không có thời gian ăn một bữa ra hồn. Tắm là một xa xỉ. Ngủ tất nhiên là không rồi. Dọn dẹp nhà cửa cũng quên ngay đi. Giặt quần áo dù bằng máy giặt cũng không có thời gian. Nói chuyện quá 3 phút trên điện thoại là một điều không tưởng. Đi vào nhà vệ sinh cũng phải nghĩ chán xem bê con theo đặt ở chỗ nào. Vài tháng sau, con lớn hơn, việc ăn đỡ vất vả hơn, thay tã it hơn thì nó bắt đầu bò khắp nơi. Tôi phải chạy theo con suốt ngày, không rời mắt, để tránh cho con không bò vào những chỗ không an toàn. Rồi lại ăn, ngủ ngày vài lần, tắm nắng, rồi phải chơi đùa, giải trí, hát hò, phải đưa con đi ra ngoài chơi, đọc sách cho con nghe, nói chuyện với con. Tôi thật sự không có một giây nào nghỉ ngơi suốt cả ngày. Đêm thì con dậy vài lần bú, lâu lắm rồi chưa có một giấc ngủ ngon. Ở nhà suốt ngày thì bức bối, ra ngoài thì ngại vì phải mang lỉnh kỉnh đủ thứ, sữa, bỉm, giấy lau, đổ chơi, lại phải tính giờ để đưa con về kịp giờ ngủ sáng, ngủ trưa, ngủ chiều của con.

Đấy là chưa kể khi con ốm, đeo lấy mẹ cả ngày lẫn đêm Mà trẻ con, đứa nào chả có lúc ốm. Sáng đang chơi cười khanh khách, chiều tự nhiên lăn ra sốt đùng đùng là chuyện thường.

Đấy là tôi mới chỉ có một đứa con.

Tôi có một đứa bạn cũng sinh con cùng dịp với tôi nhưng bố mẹ sang trông giùm một thời gian dài. Lúc bố mẹ về rổi, con đi nhà trẻ, nhưng nàng vẫn phải tự mình trông con hai ngày cuối tuần, email cho tôi kêu giời đất: “ Ở nhà trông con mệt lắm, đến chỗ làm được nghỉ ngơi!”

Tôi nhìn lại tấm danh thiếp. Nó giản dị, bình thường, in trên giấy màu trắng, bên trái có trang trí hình ba bông hoa xinh xắn màu hồng. Nó nhẹ tênh, thổi một cái là bay từ tay tôi, rơi xuống bàn uống nước.

Nhưng tôi bắt đầu hiểu, sức nặng của tấm giấy giản dị, ghi những điều tự nhiên, không phải bác sĩ, kĩ sư, nhà báo, giám đôc, mà “Nghề nghiệp của tôi là mẹ của con và vợ của chồng ”. Đó là sức nặng của của những ngày không kịp có bữa ăn nào trọn vẹn và những đêm mất ngủ dậy ru con. Đó là sức nặng của sự hi sinh sự nghiệp, thú vui, thời gian của bản thân, đặt nhu cầu của chồng và con lên trước. Đó là sức nặng của tình yêu sâu sắc, một tình yêu không phải trong những bài thơ mây gió mà trong những việc nội trợ tỉ mỉ, không tên mà người mẹ, người vợ cố gắng hoàn thành mỗi ngày để mỗi bữa có cơm ngon trên bàn, mỗi tối chồng con có giấc ngủ ngon, mỗi khi nóng có quạt mát, mối khi lạnh có chăn ấm. Để con lớn lên, an toàn, khỏe mạnh, thông minh, hạnh phúc. Để chồng có một tổ ấm về sau mỗi ngày làm việc vất vả. Đó là sức nặng của lòng tự hào về việc mình chọn làm trong cuộc đời này, tự hào về thành quả lao động của mình thể hiện ở chồng con. Tự hào lắm chứ? Có việc gì khó hơn là nuôi dạy một con người lớn lên biết tự lo cho bản thân mình và có ích cho xã hội?

Tôi biết rằng, sau này, mỗi khi đọc tiểu sử của một đàn ông người tài giỏi nào đó có vài đứa con và vợ nội trợ, tôi sẽ không cười nửa miệng coi thường nữa mà sẽ ngả mũ chào, không phải ông ta, mà người vợ của ông ấy.

Chồng ngó đầu vào hỏi: “Tối nay order pizza cho tiện nhé.” Tôi gật đầu. “OK”.

Tôi cất tấm danh thiếp vào ví, mỉm cười. “A ha, nếu tối nào cũng order pizza được thì ở nhà làm vợ, làm mẹ cũng không đến nỗi khó lắm”.

Friday, October 21, 2011

Stay hungry! Stay foolish!




“Your time is limited, so don’t waste it living someone else’s life. Don’t be trapped by dogma — which is living with the results of other people’s thinking. Don’t let the noise of others’ opinions drown out your own inner voice. And most important, have the courage to follow your heart and intuition. They somehow already
know what you truly want to become. Everything else is secondary."

Steve Jobs



- Posted using BlogPress from my iPhone

Thursday, May 6, 2010

Em ơi buồn làm chi..

Vĩnh biệt nhà thơ Hoàng Cầm.

Lá Diêu Bông

Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều,
Cuống rạ.
Chị bảo: Đứa nào tìm được Lá Diêu Bông
Từ nay ta gọi là chồng.
Hai ngày em đi tìm thấy lá
Chị chau mày:
Đâu phải Lá Diêu Bông.
Mùa Đông sau em tìm thấy lá
Chị lắc đầu,
Trông nắng vãn bên sông.
Ngày cưới chị
Em tìm thấy lá
Chị cười xe chỉ ấm trôn kim.
Chị ba con
Em tìm thấy lá
Xòe tay phủ mặt chị không nhìn.
Từ thuở ấy
Em cầm chiếc lá
Đi đầu non cuối bể.
Gió quê vi vút gọi.
Diêu Bông hời...
ới Diêu Bông!


Bên kia sông Đuống (trích)


Em ơi!
Buồn làm chi
Anh đưa em về sông Đuống
Ngày xưa cát trắng phẳng lỳ
Sông Đuống trôi đi
Một dòng lấp lánh
Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ

Xanh xanh bãi mía bờ dâu
Ngô khoai biêng biếc
Đứng bên này sông luyến tiếc
Sao xót xa như rụng bàn tay

Bên kia sông Đuống
Quê hương ta lúa nếp thêm nồng
Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong
Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp
....

Hoàng Cầm

Friday, March 19, 2010

Vĩnh biệt nhà thơ Hữu Loan

Màu Tím Hoa Sim
Hữu Loan

Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh
Tôi người vệ quốc quân xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn nàng không đòi may áo mới
Tôi mặc đồ quân nhân đi giày đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh bên anh chồng độc đáo
Tôi ở đơn vị về, cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa nhớ về ái ngại
Lấy đời chiến chinh mấy người đi trở lại
Nhỡ khi mình không về
thì thương người vợ bé bỏng chiều quê
Nhưng không chết người trai khói lửa
mà chết người gái nhỏ hậu phương

Tôi về không gặp nàng.
Má ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành chiếc bình hương tàn lạnh vây quanh.
Tóc nàng xanh xanh ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối không được nghe nhau nói.
Không được trông nhau một lần.
Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím.
Áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa đèn khuya bóng nhỏ.
Nàng vá cho chồng tấm áo ngày xưa!…
Một chiều rừng mưa ba người anh
từ chiến trường Đông Bắc
biết tin em gái mất
trước tin em lấy chồng.
Gió sớm thu về rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu về cỏ vàng chôn mộ chí.

Chiều hành quân qua những đồi hoa sim những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim dài trong chiều không hết.
Màu tím hoa sim tím chiều hoang biền biệt
Nhìn áo rách vai tôi hát trong màu hoa.
“Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh mất sớm
Mẹ già chưa khâu …”

Sunday, March 14, 2010

GATTACA

There is no gene for human spirit.

Tối thứ sáu tuần vừa rồi, tôi cùng chồng xem phim Gattaca.

Gattaca là tên một bộ phim khoa học viễn tưởng sản xuất năm 1997 với dàn diễn viên nổi danh Ethan Hawke, Uma Thurman, Jude Law. Bộ phim lấy bối cảnh một tương lai của thế giới, khi ngành khoa học gen di truyền phát triển mạnh mẽ và mỗi đứa trẻ sinh ra lập tức được thử gen và đoán định được tương lai về sức khỏe, tuổi thọ, chỉ số thông minh. Bộ hồ sơ gen này là một dấu đóng theo đứa trẻ cả cuộc đời. Trường học, công ty tuyển người dựa trên kết quả thử gen. Khi đi phỏng vấn, người ta không dựa vào điểm số mà chỉ dựa vào kết quả thử nước tiểu. Khi nhìn bạn, người ta không nhìn thấy khuôn mặt bạn nữa, mà chỉ nhìn thấy chỉ số gen của bạn. Và từ đây, một sự phân biệt đối xử mới hình thành. Nó không còn dựa trên màu da, sắc tộc, giới tính, như trước nữa mà dựa trên độ thông minh và khỏe mạnh của gen di truyền. Những đứa trẻ sinh ra với bộ gen khỏe mạnh và chỉ số thông minh cao được trọng vọng, được nhận vào những trường học tốt, công ty tốt, còn đứa trẻ sinh ra với chỉ số gen thấp bị liệt vào tầng lớp phế thải của xã hội.

Vincent Freeman sinh ra với bộ gen yếu, bị bệnh tim và chẩn đoán chỉ sống được tới năm 30 tuổi, chỉ số thông minh trung bình. Mặc dù Vincent học toàn điểm tuyệt đối ở trường nhưng tới khi đi xin việc người ta không phỏng vấn mà chỉ thử nước tiểu và Vincent luôn bị từ chối thẳng thừng. Mọi cánh cửa đóng trước mặt Vincent vì trên mọi máy tính, tên anh hiện lên với một dấu đóng “phế thải”. Công việc duy nhất mà Vincent được nhận vào là dọn vệ sinh. Có điều, Vincent ước mơ trở thành nhà du hành vũ trụ. Tất nhiên, cơ sở đào tạo nhà du hành vũ trụ chỉ nhận những người có chỉ số gen về sức khỏe và trí thông minh cao tuyệt đối. Với chỉ số của mình, Vincent biết là anh không thể nào vượt qua vòng thử máu đầu tiên. Tuy vậy, Vincent không có ý định từ bỏ ước mơ . Và bắt đầu cuộc hành trình của Vincent để đạt được điều anh muốn.

Xem xong phim, chồng tôi và tôi bùng nổ một cuộc tranh luận. Tôi cho rằng, gen di truyền có ảnh hưởng rất lớn với việc một người có thành công trong một ngành nghề nào đó không. Ví dụ, để trở thành một ca sĩ giỏi, nhất định bạn phải sinh ra với gen giúp bạn có giọng tốt. Hay để trở thành một họa sĩ giỏi, bạn phải có năng khiếu hội họa…Chồng tôi cực lực phản đối, Anh cho rằng tôi có thể thành công trong bất cứ ngành nghề nào mà tôi theo đuổi, đạt được bất cứ ước mơ nào khi tôi đầu tư sức lực, trí tuệ và thời gian vào nó. Gen di truyền không quyết định sự thành công, sự nỗ lực bản thân quyết định sự thành công trong cuộc sống. Khả năng của con người là vô tận nên tôi không nên tự hạn chế mình bằng cách suy nghĩ như vậy. Tôi thì cả quyết với anh rằng cả anh và tôi đều không thể trở thành một ca sĩ thành công vì chúng tôi không có “gen” ca hát. Vì vậy, gen di truyền tất nhiên quyết định một phần tương lai của một đứa trẻ mới sinh ra. Chúng tôi không ai chịu ai, đi ngủ khi cuộc tranh luận vẫn chưa ngã ngũ.

Sáng hôm sau, tôi mở tivi, bật giàn karaoke. Và tôi bắt đầu tập hát. Giọng ca gióng giả váng khắp nhà khiến chồng ngó ra với đầu ngái ngủ hỏi “Em làm gì mà ầm ĩ thế?”. Tôi bảo: “Em đã suy nghĩ về cuộc tranh luận tối qua và kết luận là anh hoàn toàn đúng. Em không nên tự hạn chế mình. Sự thành công của cuộc đời mỗi người dựa vào nỗ lực và cố gắng của người đó chứ không bị chỉ định trước bằng gen di truyền. Từ nhỏ, em đã ước mơ trở thành ca sĩ. Theo như anh nói, nếu em chịu khó tập luyện chăm chỉ, em sẽ trở thành một ca sĩ thành công. Vì thế, từ nay em sẽ tập hát mỗi ngày.”

Chồng tôi ú ớ không nói thêm được lời nào, chỉ đóng cửa lại rồi lầm bẩm: “Tùy em.” Và tôi bật nhạc lớn, bắt đầu luyện nhạc Trịnh Công Sơn. “ Gọi nắng trên vai em gầy; Đường xa áo bay; Lối xưa em về; Trời mây trắng bay”.
Một tiếng sau…

Chồng tôi ngó ra hỏi: “Em vẫn tập à?”
Tôi nói: “Tất nhiên rồi, em phải chăm chỉ mới thành tài được chứ. “ Mưa vẫn mưa rơi, trên tầng tháp cổ. Dài tay em vẫy thủa mắt xanh xao. Nghe lá thu mưa reo mòn góc nhỏ. Đường dài hun hút cho mình có nhau.” Hai tiếng sau..
Tôi chạy vào bảo: “Anh ơi, em luyện được bài này hay lắm. Em hát cho anh nghe nhé “ Nhìn những mùa thu đi; Em nghe sầu lên trong nắng; Chuyện chúng mình ngày xưa, anh đo bằng nhiều thu vắng; Đến thu này thì mộng tàn phai.”Chồng há hốc mồm nhìn tôi kinh hoàng. Bài hát chưa hết, anh đã xua tay bảo.: “ Thôi, thôi, cho anh xin. Được rồi, em chứng minh được ý kiến của em. Em đúng. Em không thể thành ca sĩ nếu em không sinh ra với giọng hát tốt. Gen di truyền quyết định một phần cuộc đời em.”

Tôi nhìn anh không nói gì, cười mỉm quay đi vẻ ta đây đắc thắng lắm.

Nhưng anh không biết rằng tôi bí mật mong anh là người thắng cuộc. Bởi tận đáy lòng tôi rất muốn tin vào điều anh nói. Lời nói ấy như thổi một luồng gió lồng lộng giải phóng hồn tôi khỏi những ràng buộc vô hình, khiến tôi cảm thấy như bước ra khỏi cửa vào ngày một bầu trời sáng trưng tới chói mắt, một mình giữa bốn phía bạt ngàn gió và vô tận mây, lòng ngập tràn một sức mạnh vô tận, cơ thể nhẹ bỗng, lâng lâng như đang bay. Và những ước mơ thầm kín trong lòng, những ước mơ tưởng chừng quên lãng, những ước mơ tôi ép mình phải quên, giờ ào ạt trở về, bay lên ngập tràn trong không gian. Tôi hít hơi, không khí tràn vào lồng ngực, lòng hứng khởi đến muốn gào lên rằng tôi thật hạnh phúc bởi từ giờ phút này đây, mọi điều đều có thể. Chỉ cần tôi bắt đầu cho phép mình tin rằng mọi điều đều có thể.

Trong suốt quãng đời lớn lên có vô số người liên tục nói với bạn rằng bạn không thể làm được cái này, không thể đạt được cái kia, kể cả những người thân và bạn bè của bạn. Có người vì lo lắng cho bạn, muốn bảo vệ bạn khỏi nỗi buồn và tổn thương của sự thất bại. Có người vì hèn nhát và ghen tị, bản thân người đó không đủ lòng dũng cảm để theo đuổi điều mình muốn nên cũng không muốn ai khác đạt được ước mơ. Bao quanh bởi những người như vậy, bạn học cách nghi ngờ bản thân mình, học cách tự bảo mình rằng những ước mơ ấy thật viển vông , học cách vờ như không nghe thấy tiếng nói khe khẽ nhưng trung thực trong lòng. Bạn át đi tiếng nói ấy bằng những to tiếng về sự thất bại không thể tránh khỏi. Bạn tìm ra những lý do để chứng minh nó . A, bạn có thể tìm ra vô số lý do. Ồ, gia đình bạn nghèo, sức khỏe bạn kém, số bạn từ trước tới này vẫn không may… Bạn dần dần thỏa hiệp và sống một cuộc đời ít hơn là thỏa mãn. Bạn tự bảo mình hãy bằng lòng vì sức bạn chỉ tới thế này thôi. Nhưng bạn không thực sự hạnh phúc.
Rồi đến một ngày, có một người quả quyết với bạn rằng bạn có thể làm những gì bạn muốn. Điều này lúc đầu khiến bạn hoảng sợ và bạn ra sức chứng minh rằng người đó sai. Bởi bạn sợ nhìn thẳng vào trái tim mình. Bạn sợ niềm hạnh phúc quá lớn khi bạn có thể cho phép mình tin rằng quyền lực và sức mạnh khiến những ước mơ của bạn thành sự thật nằm ngay trong bạn, rằng bạn tự do như cá nước chim trời và không gì có thể ràng buộc bạn đến với điều bạn muốn ngoài chính bản thân bạn.

Nhưng khi cuộc tranh luận hăng say đã lắng đi, bạn bỗng nhận ra rằng từ phút giây nghe lời nói ấy, tim bạn đã ngập tràn niềm vui không cưỡng được bởi bạn biết dưới đáy sâu của những bộn bề lẫn lộn cảm xúc, từ trước khi nghe những lời nói ấy, bạn đã luôn tin rằng đó là chân lý.

Tối hôm ấy, trước khi đi ngủ, chồng tôi lại nói: “Dù sao, anh vẫn tin rằng gen di truyền không quyết định cuộc đời em. Em vẫn có thể trở thành bất cứ người nào mà em muốn.” Nói xong, anh nhắm mắt lại giả vờ ngủ, chắc vì không muốn cuộc tranh luận bùng nổ lần nữa.

Nhưng anh không biết, trong đêm tối im lặng, tôi lặng lẽ mỉm cười.

Gattaca. Đó là một bộ phim rất hay!

Thursday, December 24, 2009

Merry Christmas and Happy New Year

Have a merry Christmas and Happy New Year!!!

Words that help and inspire:


Be Impeccable With Your Word: Speak with integrity. Say only what you mean. Avoid using the word to speak against yourself or to gossip about others. Use the power of your word in the direction of truth and love.

Don’t Take Anything Personally: Nothing others do is because of you. What others say and do is a projection of their own reality, their own dream. When you are immune to the opinions and actions of others, you won’t be the victim of needless suffering.

Don’t Make Assumptions: Find the courage to ask questions and to express what you really want. Communicate with others as clearly as you can to avoid misunderstandings, sadness and drama. With just this one agreement, you can completely transform your life.

Always do your Best: Your best is going to change from moment to moment; it will be different when you are healthy as opposed to sick. Under any circumstance, simply do your best, and you will avoid self-judgment, self-abuse, and regret.

Saturday, October 31, 2009

Đám cưới (III)

III. Tình yêu chảy trong không gian.

Hồi còn đại học, tôi đi làm thêm cho một hãng phục vụ đám cưới. Bởi vậy tôi đã tới rất nhiều đám cưới. Tôi không bao giờ quên được cảm giác sau khi đồ ăn đã dọn đi, căn phòng rộng trở thành sàn nhảy, đèn mờ đi, bóng tối phủ xuống lạnh và mát, mọi giác quan thả lỏng, chỉ còn nghe thấy tiếng nhạc tình ca bắt đầu chảy trong không gian, đi thẳng vào tim, thì thầm những lời mê say. Tôi luôn nhớ người yêu ở phương xa vào lúc ấy. Có biết bao tình cảm mới bắt đầu nảy mầm trong tim, bao nhiêu câu chuyện tình bắt đầu trong tiếng nhạc.

Phía bên phải tôi cô phù dâu yểu điệu mảnh mai lại như tình cờ liếc gặp ánh mắt của chàng phù rể khiến chàng cứ đứng đổi chân, bồn chồn. Tiếng hát của Frank Sinatra quyến rũ mê muội cả không gian:

Hai người xa lạ trong đêm
Trao cho nhau một cái liếc nhìn
Và tự hỏi liệu có cơ hội nào
Chúng mình sẽ yêu nhau trước khi đêm qua

Có điều gì đó trong mắt em thật mời gọi
Có điều gì đó trong nụ cười của em thật hứng khởi
Có điều gì đó trong trái tim anh
Bảo với anh rằng anh phải có em…


Ngẩng đầu lên tôi bắt gặp nhiều ánh mắt chấp chới rơi trong không gian đến từ mọi góc phòng trong đám cưới khiến tôi không khỏi mỉm cười nhớ cái thời đong đưa. A ha, cái thời tôi còn có thể tự do có thể đáp lại chàng này bằng một cái liếc mắt, chàng kia một nụ cười, chàng nữa một cái chạm tay, có thể thoải mái nhận những ánh mắt tán tỉnh này trong rượu rất thơm, đèn mờ ảo, nhạc sôi nổi và tình tứ . Ôi, những ánh liếc trao nhau trong đám cưới, giữa những bản tình ca, trong men rượu, trong ánh đèn thì thầm như những lời yêu đương lâng lâng trong tim. Khiến nhiều người tự hỏi, khiến nhiều kẻ bối rối, khiến nhiều trái tim ước mơ, khiên nhiều kẻ thấy con đường đêm về sáng bừng như có pháo hoa ngày hội...

Lướt qua tôi là đôi trai gái cùng là bạn thân của tôi Dan và Ying. Ying là một cô gái trẻ, người gốc Đài Loan, gầy nhỏ, đeo kính, mắt nhỏ, luôn cười ngượng nghịu. Trước đây, tôi chưa bao giờ thấy cô ấy đẹp. Nhưng giờ đây nhìn cặp tình nhân này tay trong tay giọng cười ngập tiếng nhạc và ánh lên trong môi và trong mắt, khiến làn da cũng ánh mịn màng màu hạnh phúc, tôi bỗng thấy cô tỏa ra một làn hương quyến rũ. Làn hương ấy không đến từ bộ ngực đầy và đôi chân dài mà đến từ trái tim thanh xuân ngập tràn tình yêu, sự âu yếm, sự ngọt ngào, sự dịu dàng nữ tính, niềm hi vọng tươi trẻ như ánh bình minh. Tất cả đều nguyên vẹn buổi đầu đời và chỉ dành tặng một người. Người đàn ông của cô ấy đã được nhận một món quà lớn nhất mà một cô gái trẻ có thể đem tặng.

Ôi, mỗi lần đi đám cưới. Mỗi lần nhìn cô dâu váy trắng thướt tha. Mỗi lần nghe nhạc tình ca. Mỗi lần nghe lời nguyện ước của một đôi vợ chồng mới cưới:

Anh tặng cho em trái tim anh.
Bởi trên đời không có món quà nào lớn hơn thế.